Ngày tháng trôi qua mau. Bước đi cũng dần mỏi mệt. Tuổi trẻ
rồi cũng qua đi. Ta tìm gì giữa dòng đời hiu quạnh. Lạc lõng giữa chốn đông người.
Gồng gánh cho ngày mai tới.
Cuộc đời ngắn ngủi gang tay. Mấy ai qua nổi vòng xoáy đồng
tiền, mấy ai an nhiên giữa chốn xô bồ. Ai biết mình đi về đâu? Biết trăm năm là
giới hạn, mà sao anh vẫn làm ngơ?
Anh đang đi, về nơi rất xa, anh cũng không biết bao giờ tới,
anh cũng không biết mình muốn đi nữa không. Anh thấy trước mắt mình là khoảng
trống. Hoang mang, vô định, sợ hãi, tiếc nuối, bất lực. Nhiều đêm suy nghĩ, anh
đang làm gì đời mình. Anh muốn dừng lại, giữa chốn người xa lạ, lừa gạt nhau, sống
với nhau bằng giả dối, chẳng còn niềm tin cho nhau. Mọi giá trị đều thay đổi,
ngọn lửa âm thầm rồi cũng muốn tàn lụi, ước ao, giấc mơ cũng lặng dần. Em biết
không? Anh thật sự không biết mình đang đi đâu. Như trước mắt là tro tàn, bao
suy nghĩ của mình sụp đổ, bao niềm tin tan biến, giấc mơ còn trong túi áo, anh
cũng muốn bỏ lại sau lưng. Anh thấy mình bắt đầu ích kỉ, anh thấy mình tàn nhẫn,
anh thấy mình chai lì trước cảm xúc…
Anh thật sự muốn nghỉ ngơi một chút. Một chút thôi. Để khi tỉnh
giấc anh sẽ lật mình qua trang mới…
Ngày em đến, anh vui, giống như một cơn gió lạ, thổi qua bầu
không khí ngột ngạt. Anh muốn nắm lấy tay em, dẫn em chạy về phía xa, phía của
nắng gió, của mây trời, của tự do. Thật nhanh!!! Anh muốn chạy khỏi nơi này. Rồi
anh cũng nhận ra nhanh. Mình không thể đi nhanh được…Làm sao để bình an, làm sao để tĩnh lặng, cuộc đời à, sao
mãi cứ loanh quanh.
Khi tỉnh, khi mê. Phải chăng anh đang mơ? Một giấc mơ thật
dài, có ai lay anh dậy không? Trong lòng đầy ngổn ngang, lo lắng, chợt tỉnh rồi
mới biết mình chưa mơ. Rượu lại vơi nữa rồi, sao không ai rót tiếp?